Gabriel
30-06-2008, 09:24 PM
Sinh là bắt đầu của tử, tử mở đầu cho cuộc sống mới...Khi chào đời, bất cứ ai cũng biết rằng rồi sẽ có ngày mình trở về với cát bụi...Nhưng họ chỉ không biết là khi nào mà thôi . Có nhiều nguyên nhân và hoàn cảnh dẫn đến phút giây trút hơi thở cuối cùng. Đó có thể là giây phút hạnh phúc cuối cùng của 1 đời người, hoặc cũng có thể là giây phút đau buồn ngấn lệ, hay nó chỉ là 1 sự tức giận nén mãi trong lòng không cách nào bùng phát được,.., hoặc...nó chẳng là gì cả. Cái chết đến 1 cách đột ngột, người trong cuộc đôi khi không biết vì sao mình ra đi, đó quả thật là 1 sự thiệt thòi thảm khốc nhất....
Có 1 gia đình kia, 2 vợ chồng cãi nhau, người vợ bỏ đi để lại người đàn ông 1 thân gà trống nuôi 2 cô con gái và 1 cậu con trai. Sự buồn chán và bực tức đã khiến ông ta tìm đến men say để giải sầu...Hơn ai hết, ông ta biết rõ khi đến với nó, điều đó cũng sẽ khép lại cánh cửa hạnh phúc trong lòng ông ta. Một ngày trời nắng hanh, ông ta về nhà với vẻ mặt say mềm và lăn ra ngủ cùng cậu con trai ngoài phòng khách. Để đảm bảo sự an toàn cho 2 cô con gái, ông cẩn thận khóa cửa phòng ngủ của 2 cô gái bé nhỏ...Cái nắng hanh oi bức cùng căn nhà như muốn nổ tung, không khí ngột ngạt như bóp chết cổ họng của bất cứ ai hiện diện bên trong đó...Và...lửa bén lên...Ngôi nhà được làm bằng gỗ lim rất chắc, người bố trong cơn say tỉnh dậy và hoảng loạn...Ông ta thật sự thất kinh và tìm chiếc chìa khóa để mở cửa phòng. Nhưng nó đâu mất, chính sự hoảng hốt của ông ta đã xóa mất ký ức về chiếc chìa khóa chứ không phải men rượu...Ông ta than khóc, hàng xóm cũng vội vàng chửa lữa bằng những xô nước thật buồn cười ...Đó là cuộc sống xưa kia, chẳng có xe cứu hỏa, chẳng có vòi nước,...Dường như định mệnh chẳng mỉm cười với 2 cô bé, lửa thiêu rụi cả căn nhà trong tích tắc...Màu vàng rực pha chút đỏ chói nhuộm cả không gian và tiếng khóc đau nhói từ tận đáy lòng người bố...Chỉ có những giọt nước mắt, ông ta ôm đứa con trai của mình trong tiếng nấc như điên đảo...2 cô con gái đã thành tro...Dường như đâu đó ẩn hiện nụ cười của thần chết....Đó là hình ảnh mẹ mình đã chứng kiến khi còn sinh sống bên Campuchia ...
Cái chết không phải là sự chấm dứt 1 cuộc đời 1 cách đơn giản như ta vẫn nghĩ. Ai biết được khi chết ta sẽ ra sao? Ta sẽ đi về đâu? ...Chỉ có 1 cách để biết....hãy đi tìm thần chết !!! Dường như đó là 1 ý nghĩ điên rồ, nhưng bạn sẽ chẳng cho nó là điên đâu...Bởi ai trong chúng ta cũng sẽ đối diện với nó, vấn đề chỉ là thời gian.....Một chàng trai mới lớn, học ở 1 trường đại học danh tiếng ở Mỹ. Gia đình là 1 chỗ dựa vững chắc, anh ta không thiếu thứ gì...Nhưng rồi chiến tranh, anh ta phải nhập ngũ, làm người lính sẽ phải đối diện với tử thần bất cứ lúc nào... Điều đó là 1 tiếng trống thúc mạnh lúc nửa đêm vào từng trái tim mỗi người thân trong gia đình anh ta...Bố anh ta, mẹ anh ta, cô chú và anh em của anh ta....Điều đó là không tránh khỏi, và thật thế...Chẳng có gì lạ hơn khi người ta thông báo với gia đình việc anh ta đã hy sinh...Thật là 1 cú sốc lớn, nhưng sự thật luôn khiến con người ta phải đau khổ...Không!!! Câu chuyện ko kết thúc như thế, vài tuần sau gia đình nhận được tin con trai họ vẫn an toàn và sắp sửa trở về nhà...Thật là 1 điều nhẹ nhõm và thở phào cùng sự vui sướng như nổi lên trên từng nếp nhăn của bố mẹ anh ta...Trước ngày anh ta về nhà 1 tuần, bố mẹ đã được nói chuyện với anh ta...bằng 1 cú điện thoại...Anh ta sau khi chào hỏi thì đề cập ngay đến việc cho người bạn chiến trường của mình cùng về ở chung. Tất nhiên là bố mẹ anh ta đồng ý, và rồi anh ta khẳng định lại 1 lần nữa là cho dù người đó có bị cụt cả chân, toàn thân tàn phế, chỉ biết nằm 1 chỗ,...nghe qua thật là thảm hại đối với 1 con người,...và người mẹ nghĩ về sự dòm ngó của hàng xóm khi nhà mình có 1 người như thế...Bà đã thận trọng trả lời đứa con trai của mình là chuyện này để gia đình suy nghĩ lại........Vài ngày sau họ nhận được tin đứa con trai của mình đã tự sát..Họ rất đỗi ngạc nhiên và muốn biết nguyên nhân...Và điều làm họ ngạc nhiên và đau khổ hơn cả khi họ nhận xác con trai mình, ...anh ta không còn chân và chỉ là 1 con người tàn phế....với phát súng vỡ sọ trên đầu....Đó là những dòng chữ mình đọc được trong 1 cuốn sách về người bố...
Cuộc sống có hoa hồng và có cả gai của nó, nếu ta không bước đúng cách, ta sẽ dẫm phải gai và nhìn thấy nụ cười tử thần sớm hơn,...ngược lại bạn sẽ cảm nhận sự mềm mại và ấm áp từ những cánh hoa hồng tươi mới kia........Cái chết không là tất cả, nhưng để đối diện với nó thì thật là khó...Nhiều người thiếu suy nghĩ đã tự tước đọat mạng sống của mình 1 cách vô trách nhiệm mà ko biết đó là sinh mạng do bố mẹ ban cho...Thật tội nghiệp thay!!!
Trích Gabriel's diary
<Thứ 2, 30/6/2008>
Có 1 gia đình kia, 2 vợ chồng cãi nhau, người vợ bỏ đi để lại người đàn ông 1 thân gà trống nuôi 2 cô con gái và 1 cậu con trai. Sự buồn chán và bực tức đã khiến ông ta tìm đến men say để giải sầu...Hơn ai hết, ông ta biết rõ khi đến với nó, điều đó cũng sẽ khép lại cánh cửa hạnh phúc trong lòng ông ta. Một ngày trời nắng hanh, ông ta về nhà với vẻ mặt say mềm và lăn ra ngủ cùng cậu con trai ngoài phòng khách. Để đảm bảo sự an toàn cho 2 cô con gái, ông cẩn thận khóa cửa phòng ngủ của 2 cô gái bé nhỏ...Cái nắng hanh oi bức cùng căn nhà như muốn nổ tung, không khí ngột ngạt như bóp chết cổ họng của bất cứ ai hiện diện bên trong đó...Và...lửa bén lên...Ngôi nhà được làm bằng gỗ lim rất chắc, người bố trong cơn say tỉnh dậy và hoảng loạn...Ông ta thật sự thất kinh và tìm chiếc chìa khóa để mở cửa phòng. Nhưng nó đâu mất, chính sự hoảng hốt của ông ta đã xóa mất ký ức về chiếc chìa khóa chứ không phải men rượu...Ông ta than khóc, hàng xóm cũng vội vàng chửa lữa bằng những xô nước thật buồn cười ...Đó là cuộc sống xưa kia, chẳng có xe cứu hỏa, chẳng có vòi nước,...Dường như định mệnh chẳng mỉm cười với 2 cô bé, lửa thiêu rụi cả căn nhà trong tích tắc...Màu vàng rực pha chút đỏ chói nhuộm cả không gian và tiếng khóc đau nhói từ tận đáy lòng người bố...Chỉ có những giọt nước mắt, ông ta ôm đứa con trai của mình trong tiếng nấc như điên đảo...2 cô con gái đã thành tro...Dường như đâu đó ẩn hiện nụ cười của thần chết....Đó là hình ảnh mẹ mình đã chứng kiến khi còn sinh sống bên Campuchia ...
Cái chết không phải là sự chấm dứt 1 cuộc đời 1 cách đơn giản như ta vẫn nghĩ. Ai biết được khi chết ta sẽ ra sao? Ta sẽ đi về đâu? ...Chỉ có 1 cách để biết....hãy đi tìm thần chết !!! Dường như đó là 1 ý nghĩ điên rồ, nhưng bạn sẽ chẳng cho nó là điên đâu...Bởi ai trong chúng ta cũng sẽ đối diện với nó, vấn đề chỉ là thời gian.....Một chàng trai mới lớn, học ở 1 trường đại học danh tiếng ở Mỹ. Gia đình là 1 chỗ dựa vững chắc, anh ta không thiếu thứ gì...Nhưng rồi chiến tranh, anh ta phải nhập ngũ, làm người lính sẽ phải đối diện với tử thần bất cứ lúc nào... Điều đó là 1 tiếng trống thúc mạnh lúc nửa đêm vào từng trái tim mỗi người thân trong gia đình anh ta...Bố anh ta, mẹ anh ta, cô chú và anh em của anh ta....Điều đó là không tránh khỏi, và thật thế...Chẳng có gì lạ hơn khi người ta thông báo với gia đình việc anh ta đã hy sinh...Thật là 1 cú sốc lớn, nhưng sự thật luôn khiến con người ta phải đau khổ...Không!!! Câu chuyện ko kết thúc như thế, vài tuần sau gia đình nhận được tin con trai họ vẫn an toàn và sắp sửa trở về nhà...Thật là 1 điều nhẹ nhõm và thở phào cùng sự vui sướng như nổi lên trên từng nếp nhăn của bố mẹ anh ta...Trước ngày anh ta về nhà 1 tuần, bố mẹ đã được nói chuyện với anh ta...bằng 1 cú điện thoại...Anh ta sau khi chào hỏi thì đề cập ngay đến việc cho người bạn chiến trường của mình cùng về ở chung. Tất nhiên là bố mẹ anh ta đồng ý, và rồi anh ta khẳng định lại 1 lần nữa là cho dù người đó có bị cụt cả chân, toàn thân tàn phế, chỉ biết nằm 1 chỗ,...nghe qua thật là thảm hại đối với 1 con người,...và người mẹ nghĩ về sự dòm ngó của hàng xóm khi nhà mình có 1 người như thế...Bà đã thận trọng trả lời đứa con trai của mình là chuyện này để gia đình suy nghĩ lại........Vài ngày sau họ nhận được tin đứa con trai của mình đã tự sát..Họ rất đỗi ngạc nhiên và muốn biết nguyên nhân...Và điều làm họ ngạc nhiên và đau khổ hơn cả khi họ nhận xác con trai mình, ...anh ta không còn chân và chỉ là 1 con người tàn phế....với phát súng vỡ sọ trên đầu....Đó là những dòng chữ mình đọc được trong 1 cuốn sách về người bố...
Cuộc sống có hoa hồng và có cả gai của nó, nếu ta không bước đúng cách, ta sẽ dẫm phải gai và nhìn thấy nụ cười tử thần sớm hơn,...ngược lại bạn sẽ cảm nhận sự mềm mại và ấm áp từ những cánh hoa hồng tươi mới kia........Cái chết không là tất cả, nhưng để đối diện với nó thì thật là khó...Nhiều người thiếu suy nghĩ đã tự tước đọat mạng sống của mình 1 cách vô trách nhiệm mà ko biết đó là sinh mạng do bố mẹ ban cho...Thật tội nghiệp thay!!!
Trích Gabriel's diary
<Thứ 2, 30/6/2008>